VƯỜN (vịnh cảnh bốn mùa)

(Bốn khổ thơ này làm rất cách xa nhau, Đông và Xuân làm ở Scotland, Hè và Thu làm ở Việt Nam)

---Đông---

Chiều phai bướm biết về đâu
Cánh sầu mỏi mệt, còn lâu đợi chờ
Cỏ cây hoa lá hững hờ
Sắc hương khép lại, mịt mờ thời gian

Vườn xưa giờ đã thành hoang
Cành khô gãy rụng, điêu tàn vẹo xiêu
Người nay lạc mất tình yêu
Hồn như sợi khói theo chiều mà phai

---Xuân---

Sương giăng khuất lối vườn mai
Cành khô giữ nụ ngóng hoài nắng tươi
Bỗng đâu én lượn vang trời
Kéo theo hơi ấm mù khơi quay về

Nhìn hoa trỗ cánh sum suê
Cỏ cây rũ áo cùng khoe sắc màu
Làm ai tức cảnh quên sầu
Nhẹ chân ghé chốn từ lâu vắng người

---Hè---

Vườn trưa thỏa hứng nắng tươi
Gió liu riu phá nết lười cỏ cây
Chìa vôi ríu rít đâu đây
Kiến vàng lại kéo cả bầy kiếm ăn

Hè về, hoa lá tung tăng
Nhưng hồn sao vẫn luôn hằng nhớ mong
Ơi bờ vai nhỏ bên song
Tình xưa vẫn mãi trong lòng người nay

---Thu---

Mái hiên vàng lá rơi bay
Mưa phùn nhẹ hạt hết ngày sang đêm
Nhện già đan lưới nặng thêm
Muỗi sầu gãy cánh té lên sợi buồn

Tơ tình mỏng chỉ, đứt tuôn
Làm tay người phải đành buôn tay người
Thiếu nhau, đời mất tiếng cười
Thiếu chăm, vườn mất tốt tươi thuở đầu

 

HỒ XUÂN THIỆN  - 12C niên khoá 1992-1993.